Thấy Lâm Khắc đưa chén nước đường tới, Ngải Lâm vội vàng lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất, giật lấy cái chén trong tay hắn, ừng ực uống cạn sạch chỉ trong một hơi.
Uống cạn chén nước đường lớn, sắc mặt Ngải Lâm đã khá hơn đôi chút, nhưng nàng vẫn chép miệng vẻ chưa thỏa mãn: "Chậc... Chẳng có mùi vị gì cả."
"Ai bảo bây giờ ngươi đang là rồng làm chi?"
Lâm Khắc cười trêu một câu, rồi nói tiếp: "Đa tạ nhé, nếu không nhờ có ngươi, khu mỏ than kia không biết đã có bao nhiêu người bỏ mạng rồi."




